Chưa có nội dung

Chưa có nội dung

Chưa có nội dung

Chưa có nội dung

Chưa có nội dung

Chưa có nội dung

Chưa có nội dung

Chưa có nội dung

Chưa có nội dung

Chưa có nội dung

Thứ Sáu, 30 tháng 5, 2014

Tủn mủn ngày 30/5

Tôi bảo, tôi không thích con đường đến nhà em. Tôi lạc mấy lần ở đó. Em cười: "Ghét của nào trời trao của đó". Tôi bảo: "Không phải ai anh cũng thích chở đi hằng ngày đâu". Em bảo: "Biết đâu đấy..."


Tôi bảo em, đôi khi cũng nên biết những giới hạn nào đó, như những nụ cười, không nên ban phát chúng cho quá nhiều người. Em bảo, nụ cười của em nhạt. Nhưng tôi không quan tâm. Dù là một người theo tinh thần hiện sinh hoàn toàn phóng khoáng, tôi vẫn khó có thể chấp nhận mình là 1 trong số một vài người nào đó, nơi mà trái tim em thuộc về.

Em bảo, dù sao tôi cũng chẳng thích em, cũng giống như em, vĩnh viễn không bao giờ thích tôi. Tôi cười, đàn ông vốn ích kỷ như vậy đấy! Họ luôn muốn phụ nữ chỉ có một mình họ, nhưng trái tim họ thì lại không dành cho một ai cả. Em nói, có lẽ em nên đứng về phe nữ quyền. Đáp lại, tôi cười tít mắt và chỉ sang hướng Tây. Ở đó có Rousseau...

Cuộc đời em do em tự quyết lấy!

Tôi bảo, tôi không yêu em, tôi cũng chẳng phải anh em họ hàng gì của em, càng không phải loại thân thiết gì, thế nên tôi hơi không quan tâm đến những lời em nói, hoặc những việc em làm. Tôi không có quyền gì thay đổi chúng. Tôi biết điều đó, nên tôi không suy nghĩ làm gì cho mệt! Có nhiều thứ đáng quý hơn một nụ cười, hoặc một thứ khao khát chiếm hữu quá sức trẻ con đến như vậy. Cuộc hẹn hò thú vị với một cô gái mới quen nào đó chẳng hạn. Giống như tôi, em không nên buồn vì điều đó. Đơn giản vì người khác hẹn với tôi trước, và thêm nữa, em chẳng phải là gì của tôi cả, tôi cũng không có ý định gì với em, chẳng cần phải hi sinh thời gian của người khác để dành cho em. Tôi vẫn thường thoải mái bỏ thời gian, bỏ cả những cuộc hẹn quan trọng để đến bên cạnh người con gái tôi yêu, nhưng đó không phải là em.

Nhưng có lẽ tôi chỉ hơi nhạy cảm. Em không rảnh để mà buồn. Em có khoảng nửa tá cuộc hẹn khác, giống như tôi. Chỉ có điều, khác với tôi, em không bao giờ chấp nhận đi khắp Sài Gòn 1 mình để tạo một cái cớ nào đó trước khi đến gặp cô gái của mình. Người ta cần em, cũng giống như cô gái của tôi, em không cần người khác, những người đại loại như tôi.

Tôi bảo em rằng tôi thích như thế này: Nơi những người bạn không bao giờ phụ thuộc lẫn nhau. Đôi khi họ có thể đau lòng một chút, giống như trái tim bị cắt thành năm bảy mảnh gì đó, nhưng thường thì họ thoải mái với cái sự thiếu quan trọng của mình trong lòng người khác như vậy. Người ta nên thế, không biết, hoặc giả vờ không biết gì về nhau cả...

Cái đó gọi là gì nhỉ? "Chẳng là gì của nhau cả!".

Cái câu đó ám ảnh tôi mãi. Trong một vài mối quan hệ (đã kết thúc) mà tôi là cái thùng rác của cả 2 bên, đó là câu mà tôi thường nghe. Làm thùng rác lâu như vậy, rốt cục cũng hiểu, nếu không có rác, người ta không cần thùng rác. Thùng rác đơn giản chỉ là một hình thức xinh đẹp và chỉnh chu hơn của hố rác, hoặc đại loại thế.

- Bạn bè là thùng rác của nhau mà! - Ttc nói thế
- Chỉ là, tớ là thùng rác của cậu, còn rác của tớ, tớ mang bỏ chỗ khác - Tôi đã vĩnh viễn không có cơ hội nói với ả câu nói đó nữa! Có lẽ vậy!

---------

- Nè! Chiều rảnh không?
- Phỏng vấn xong thì rảnh! Chỉ có vài trăm trang tài liệu chưa dịch xong.
- Vất đó đi! Em muốn đi nhậu...

---------

- Uống ít thôi!
- Sao phải uống ít? Anh là người chở, đâu phải em!
- Sáng mai thấy mình nằm trong nhà nghỉ thì đừng có mà hối hận nhé!
Em cười to, cười như chưa bao giờ được cười: Thách anh đấy! Đến nắm tay người khác anh còn chả dám!
Tôi cười: Muốn nghe Guitar không?
- Biết đánh không đấy?
- Tay còn hơi đau, nhưng vài hợp âm đơn giản thì không vấn đề gì.
- Bài gì?
- Slow Rock: "Nhỏ ơi!"

Em cười khe khẽ. Em đâu biết rằng đó là bản dễ nhất thế giới ;))

"Còn gì đâu hỡi nhỏ,
Trong nắng chiều phôi phai
Kỷ niệm ta cùng nhỏ,
Giờ chỉ là hư vô
Ừ thì là hư vô,
Xa rồi vẫn nhớ hoài,
Nhỏ ơi"

---------

- Nè! Hôm nay về sớm thế?
- Dạ! Con có cái hẹn nho nhỏ với bạn, xong rồi về chứ không đi dạy.
- Làm vài lon nhé!
(May quá! Uống vào sẽ tự dưng hợp pháp hoá cái vụ say xỉn) :))

--------

- Nghe nói mày sắp xuất bản sách?
- Tạm ngừng rồi ạ! Có lẽ cuối năm nay sẽ cố gắng để ra cuốn khác. Cuốn trước không khả thi lắm.
- Không có tiền?
- Dạ! Tiền thì có, mà không đủ :))
- Cần nhiều không?
- Dạ không cần đâu! Con ổn mà!
Nghe mà ấm lòng thật!

--------

- Anh Khang! Tối nay ở ngủ với tụi em nhé!
- Mấy đứa có dì Út rồi còn gì? Để anh về với chị Khuê chứ!
- Dì Út về quê lâu rồi mà!
- Chớ có dì Út ở đây chắc không rủ anh ở lại đâu ha!
- *Cười*

Tôi thở dài. Cái gì cũng muốn là sao hở tình yêu nhỏ? Nhớ ban sáng ngồi nói dóc với thằng Quang: Để đền bù cho sự bất bình đẳng nam nữ, phụ nữ được quyền lựa chọn giữa việc được phụ thuộc nhưng tránh khỏi trách nhiệm nuôi sống gia đình và tự do nhưng phải đối diện với trách nhiệm. Nhưng con nít 7 tuổi có được xem là phụ nữ không nhỉ? Vấn đề của nó là cái gì cũng thích, nhưng chả bao giờ chịu hiểu về trách nhiệm đi kèm.

- Anh phải về chứ! Nếu không thì chị Khuê sẽ buồn lắm!
- Không cần biết! Không có buồn biếc gì hết!
Cười! Đó là lý do người ta luôn thích trẻ con. Chúng nó không cần suy nghĩ quá nhiều như người lớn.

--------

P/s: Một bài hát cũ, nhưng nghe vạn lần vẫn thích. Bản trong link này nhạc đệm không tốt, quá dày, trong khi bài hát vốn chỉ hợp với cái tông thật hờ hững vào. Thôi kệ! Dù gì cái bản mình đang nghe cũng là bản limit, không phải loại phổ thông, tìm trên mạng cơ bản là không thể có ;))
Xin cho anh
Một lần được mơ thấy em 
Một lần được gọi tên em 
Một lần được nhung nhớ em 
Xin một ngày mùa xuân nắng hồng 
Ta cùng về chung lối mộng 
Xin một ngày mai có nhau

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Xin-Mot-Ngay-Mai-Co-Nhau-Duc-Huy/IWZ97E77.html

Thứ Bảy, 24 tháng 5, 2014

Độc ẩm


Đêm vỡ nát giấc mộng con chật chội,
Chẳng rõ ưu tư hay lúc ngủ ngang đêm.
Mở cửa sổ thấy trăng non nằm khóc,
Trời ngày mai có lại nắng không em?

Không thể hiểu những câu cao đẹp ấy,
Thốt thế nào khi khóe mắt anh cay.
Lưỡi đắng chát từng lời mật ngọt,
Nuông chiều lời yêu giấu giếm rất sâu.

Không hiểu nổi phía bên trời không nắng,
Ai đưa em qua mùa xuân đầu tiên.
Sao có thể bèo tan mây hợp,
Khi ngày mai không từng đến bao giờ?

Khi bàn tay tìm đến không bao giờ,
Ai lỡ nắm xuôi chèo theo bến ấy.
Tan thành bốn mươi đêm...
Trúc Phong

Thứ Năm, 22 tháng 5, 2014

Yêu hết một mùa đông...

Ả bảo gần đây tôi nhạt.

Tôi cười. Ả lại bảo, bây giờ đến nụ cười cũng nhạt.

Tôi hơi ngượng nên không cười nữa. Những lời quan tâm, nếu được người nhận lắng nghe một cách lặng lẽ hơn, có lẽ sẽ tốt.

Gần đây tôi không viết được gì nữa. Đầu óc lúc này tràn ngập những thứ nhạt nhẽo và thực tế như người Anh, lại mang khuấy tung lên như mớ bòng bong kiểu Đức, để rồi cố tìm cách gỡ từng nút thắt một theo cái cách lãng mạn ngây thơ như người Pháp. Tôi bảo, tôi là đứa con rơi của tư tưởng. Ả không nói nữa. Những điều kiểu như thế này luôn đưa mày vào thế độc thoại. Tôi nói, tôi vốn đã cô đơn như thế đấy.

...

- Làm sao thế?
- Chẳng làm sao cả! Tao thèm
- Thèm?
- Không! Không chỉ là thèm! Tao khát, tao phát điên vì thiếu thốn, phát điên vì sự thiếu thốn đủ đầy!
- Cần phải biết tôn trọng, không phải chỉ là tôn trọng thể xác, mà còn phải tôn trọng cả tinh thần của người khác nữa!
- Sự tôn trọng có ích gì cho cơn khát thèm?
- Cũng giống như đạo đức và dục vọng vậy.

Chưa bao giờ tôi có cảm giác mình giàu bản năng chiếm hữu và khao khát đến thế. Nhưng tôi đổi giọng: "Giá như mày đừng khơi dậy trong tao những điều đó! Tao vốn đã có thể tiếp tục nhạt nhẽo, nhạt đến khi nào không còn mùi vị nữa thì thôi..."
...
Ít ra cũng có cơ hội ảo tưởng rằng mình đang thật vui vẻ, nhiều mối quan hệ tốt đẹp, và sống thoải mái như là chính mình.

Thế rồi tôi cao giọng, đọc qua một bài thơ của Lưu Trọng Lư bằng một thứ gì đó rất gần với cảm xúc thật. Tôi không bao giờ nhớ "Một mùa đông", trừ phi cảm thấy xa xôi và cô đơn trong một mối quan hệ nào đó:
Đôi mắt em lặng buồn 
Nhìn thôi mà chẳng nói 
Tình đôi ta vời vợi 
Có nói cũng không cùng.

Yêu hết một mùa đông 
Không một lần đã nói 
Nhìn nhau buồn vời vợi 
Có nói cũng không cùng.

Giời hết một mùa đông 
Gió bên thềm thổi mãi; 
Qua rồi muà ân ái: 
Đàn sếu đã sang sông.

Em ngồi trong song cửa 
Anh đứng dựa tường hoa 
Nhìn nhau và lệ ứa 
Một ngày một cách xa.

Đây là dải Ngân hà 
Anh là chim Ô thước 
Sẽ bắc cầu nguyện ước 
Một đêm một lần qua.

Để mặc anh đau khổ 
Ái ân, giờ tận số 
Khép chặt đôi cánh song! 
Khép cả một tấm lòng. 

Em là gái trong song cửa 
Anh là mây bốn phương trời 
Anh theo cánh gió chơi vơi. 
Em vẫn nằm trong nhung lụa.

Em chỉ là người em gái thôi 
Người em sầu mộng cuả muôn đời 
Tình em là tuyết dăng đầu núi 
Vằng vặc muôn thu nét tuyệt vời.

Ai bảo em là giai nhân 
Cho đời anh đau khổ? 
Ai bảo em ngồi bên cửa sổ 
Cho vương víu nợ thi nhân?

Ai bảo em là giai nhân 
Cho lệ tràn đêm xuân? 
Cho tình tràn trước ngõ, 
Cho mộng tràn gối chăn?
...
Chỉ thế thôi, đoạn sau không hay nữa, nên tôi không đọc. Ả cười khúc khích. Cái đồ khó gần!

- "Em là gái bên song cửa/anh là mây bốn phương trời/Anh theo cánh gió chơi vơi/Em vẫn nằm trong nhung lụa", có một chút đắng nhỉ?
(...)

Tôi tiễn ả về thật nhanh, nhanh đến mức không kịp nghĩ rằng câu chuyện đã kết thúc từ lúc nào. Tôi nói, tôi không bao giờ ở một mình, không bao giờ buồn, không bao giờ nặng lòng, nhưng vì thế, tôi vĩnh viễn khao khát, vĩnh viễn cô đơn...

"Nếu cần một chút gia vị cuộc sống, thì cứ đến đây"

Tôi đã từng nói thế với khoảng vài trăm triệu người. Tôi không bao giờ thiếu muối, thiếu đường, hoặc thiếu ớt, thiếu tiêu chi cả! Nhưng gần đây khẩu vị có vẻ thay đổi, thích ăn nhạt, hoặc là không có cách nào nêm gia vị vào chính khẩu phần của mình được. Cái thứ muối trong nhà giờ có vị như muối thô, mặn mà thì ít, mà chát đắng thì nhiều. Ăn không được!

Nhìn vào gương (lâu lắm rồi mới nhớ ra là trong nhà có gương), thấy râu tóc bờm xờm. Thực ra thì chụp ảnh lên cũng biết thừa là bờm xờm rồi, nhưng soi gương mới tin đó là sự thật. Cái thằng trong gương bảo: "Nè! Chải hộ cái đầu, cạo hộ chòm râu với!"

Tôi xoè bàn tay áp vào gương, lảm nhảm như một thằng điên: "Nè cái thằng kia! Có thể chạm vào tao một tí được không? Tao thèm người..."

À! Thực ra cũng không hẳn là thèm người. Đúng ra là thèm một cái gì đó có vẻ giống như người.

...

Tôi giơ tay với em một lần trong một buổi hẹn nho nhỏ. Nhưng em ở cách xa tôi đến vài triệu dặm. Tôi lại ngấm ngầm đọc: "Đây là dải ngân hà/Anh là chim Ô thước/sẽ bắt cầu nguyện ước/Mỗi đêm một lần qua//Để mặc anh đau khổ/Ái ân giờ tận số...", rồi tự cười nhạt, thực ra, tôi muốn đọc thơ Xuân Diệu cơ! Bởi vì tôi không đơn giản là với tay không tới nữa, tôi khát thèm, và tôi cô đơn đến phát điên...

- "Tình em là tuyết giăng đầu núi..."
- "Tình em là tuyết giăng đầu núi..."
- "Tình em là tuyết giăng đầu núi..."
- "Tình em là tuyết giăng đầu núi..."

Tôi bảo, tôi có thể nuốt chửng lấy em mà vẫn thấy em ở xa vạn dặm. Tôi bảo tôi thừa biết em đang ở đâu chứ không phải đang ở đây, nơi em ngồi. Tôi bảo ngồi thêm một giây cũng có khác gì nhau đâu! Thêm 1 giây ở bên ai đó, tôi vẫn không thấy ấm thêm một tí nào. Lần thứ hai soi gương trong ngày, cái thằng tôi cười ngặt nghẽo.

-Tao sẽ giết em mất! - Tôi nói.
- Làm thơ đi! - Nó nói.

Tôi nghiến răng. Trong đầu óc tôi lúc này chỉ thấy một ánh mắt thôi! Không có thơ! Và ánh mắt ấy, hoàn toàn không có gì trong đó cả! Nó quá xa để tôi có thể thấy gì đó...

Vậy đó!
http://mp3.zing.vn/bai-hat/Xa-MagicZ-Feat-One-Large/IW60BEUD.html
P/s: Chỉ thích mỗi cái tên bài hát thôi! Nhưng chừng đó đã là quá đủ. 

Thứ Bảy, 17 tháng 5, 2014

Ai đưa em về


Ai đưa em về,
Đường ta ngập nắng.
Ai mang em qua,
Cuối chiều mây trắng.

Nửa ngày hoang độc,
Ai mang em sang.
Trời toàn mặt đất,
Em mùa không anh.

Đỏng đảnh dại khờ,
Tiếng đưa trắc trở.
Câu ca hát dở,
Thiêu tàn bơ vơ.

Cánh chim bay mau,
Nhặt về hối hả.
Đột nhiên em hát,
Tự do muôn màu...
Trúc Phong

Thứ Tư, 14 tháng 5, 2014

Khi dân nổi loạn

"Hơn 1.000 công nhân thuộc Dự án Formosa Cảng nước sâu Vũng Áng (Kỳ Anh, Hà Tĩnh) tập trung tại các cổng chính của dự án, tuần hành trật tự phản đối Trung Quốc.
7000 công nhân công ty giày Thông Dụng, phường An Phú, TX Thuận An xuống đường phản đối việc Trung Quốc ngang ngược lắp đặt giàn khoan Hải Dương-981 trên vùng biển thuộc đặc quyền kinh tế của Việt Nam.
Hàng nghìn người tuần hành tiếp qua các trục đường tại khu công nghiệp VSIP I, tìm những công ty của Trung Quốc để phản đối.
Hàng nghìn công nhân công ty may mặc Hoàng Gia Cát Tường cũng bãi công, tuần hành tại khu vực đường Bác sĩ Yersin, phường Hiệp Thành rồi ùa vào các tuyến đường khu vực Trung tâm hành chính tỉnh Bình Dương.
Rất nhiều công nhân đã tập trung trước cổng Công ty may Shyang Hung Chen hô vang khẩu hiệu “Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam” và yêu cầu Trung Quốc cần tôn trọng Luật pháp Quốc tế, rút ngay giàn khoan Hải Dương-981 khỏi lãnh hải của Việt Nam rồi xô đổ cổng rào, trèo vào bên trong phản đối.
19.000 công nhân lao động tham gia diễu hành phản đối hành động Trung Quốc xâm phạm chủ quyền biển đảo của Việt Nam, sau lại phá cổng các doanh nghiệp đột nhập vào bên trong, yêu cầu chủ doanh nghiệp cho công nhân nghỉ việc và lôi kéo số này này tham gia cổ vũ lực lượng, các doanh nghiệp Đài Loan, Trung Quốc, Hàn Quốc, Nhật Bản… cũng không có cách nào làm việc
..."

Chẳng có một dấu hiệu gì chứng tỏ rằng, mớ rắc rối này sẽ dừng lại.

Đến lúc này, có bất kỳ người nào bàng hoàng ngơ ngác hỏi rằng, rốt cục là vì lý do gì? Tại sao mọi thứ lại diễn ra theo cách này?

Có 3 lý do chủ yếu được liệt kê ra ở dưới đây:

- Một là, dân trí quá kém. Cũng không có gì ngạc nhiên khi những người biểu tình chủ yếu là công nhân, hơn nữa lại là công nhân từ tứ xứ chứ không phải dân địa phương. Các nhà lãnh đạo thích suy nghĩ này. Cho dù một số nhà giáo dục có thể phản ứng ngay lại rằng, hiệu ứng đám đông có thể khiến cho một người được giáo dục nghiêm túc trở nên hổ báo, nguy hiểm, và ngu dốt hơn nhiều so với chính họ, nhưng thực tế thì, để có thể tạo ra một đám đông điên cuồng đến mức sẵn sàng đập phá công trình (tài sản quốc gia), kích động bạo lực lên cả những người không liên quan (doanh nghiệp Nhật - Hàn - Đài...) và không thể phân biệt đâu là người dân Trung Quốc, đâu là chính quyền Trung Quốc thì nền giáo dục đã góp công tạo ra đội ngũ lao động "tốt nghiệp phổ thông" cũng nên biết xấu hổ một chút. Nên thế thôi!

- Hai là, họ bị đối thủ kích động. Các nhà chính trị luận thích suy nghĩ này. Cài một vài thành phần phản gián vào trong để kích động đám đông làm những việc kinh khủng, kết quả là tạo ra một thế trận không chiến mà tự bại trên nhiều mặt. Hẳn nhiên, nói như thế có thể khiến những người làm công tác dân vận hơi xấu hổ. Dù sao thì họ là những người sống bằng cái việc giữ mình giữa dân chúng, gắn kết dân chúng với chính sách, và điều chỉnh quan điểm đám đông. Nói ra thì có vẻ khó, nhưng kỳ thực thì họ quen dễ rồi, nên nếu không khó một chút, chẳng hoá ra bất công sao?

- Ba là, có một lực lượng mà ai cũng biết là ai đấy tự dưng có hứng thú với việc "cõng rắn cắn gà nhà". Thực ra thì các lực lượng đó thích làm điều này lâu rồi, nhưng chưa có nhiều cơ hội thể hiện thôi! Tôi cho rằng, dù có đánh nhau chí choé thế nào cũng đừng nên mượn nước khác vào xử lý hộ chuyện trong nước. Cũng không phải tốt khoe xấu che gì! Chẳng qua là người như Quang Trung Nguyễn Huệ ngày nay không còn, chẳng may Trung Quốc hay Thái Lan gì đó có "mượn đường" sang giải quyết hộ thì ta chẳng biết lấy gì mà đuổi họ đi. Lúc đó hơi mệt.

Tôi thì tôi chẳng có mấy hứng thú để bàn luận chuyện chính trị hay ngoại giao. Dù gì thì cũng chẳng có nhiều tư liệu để mà "chém gió". Cho nên chẳng qua chỉ là ngồi nghĩ vu vơ một tí về chuyện nhà chuyện cửa thôi!

Số là thế này, dân mình nó dốt thật! Công nhận luôn! Ta đều dốt cả nên có biết cái quái gì về chính sách ngoại giao, rồi chiến lược hoà bình các kiểu đâu! Các cụ ở trên nói đằng đông, thì ta chẳng biết đằng tây nó trông thế nào, nói ngồi xuống, thì ta chẳng biết làm thế nào để đứng. Ta tin các cụ với niềm tin gần giống như niềm tin tôn giáo. Khổ cái là các cụ không phải là thánh thần gì, lại bận đến phát điên, thành ra không có thời gian để nhắc nhở chúng sanh ngoan đạo, chỉ cho họ phải làm cái gì, không được làm cái gì, sau đó bịa ra một lý do vớ vẩn nào đó để cho chúng sanh tin là thật. Thế nên ta chả biết đường nào mà lần.


Thế rồi con cháu của các cụ lại còn châm dầu vào lửa, làm đủ mọi trò để cho chúng sanh nó kỳ thị các cụ: Tham nhũng, đút lót, quan liêu, con ông cháu cha, muôn quan bán tước, dối trên lừa dưới, sách nhiễu nhân dân, không chuyện xấu gì không làm. Thằng cha không nghiêm, để thằng con gây hoạ thì thằng cha đi tù. Tam tự kinh cho trẻ con nó học còn ghi rõ thế cơ mà! Chúng sanh nó ít tin tưởng các cụ đi nhiều lắm! Thế nên các cụ lẳng lặng mà làm, không thèm giải thích thì nói thật, chả ai dám tin tưởng các cụ. Ai biết được các cụ đang vì quốc gia dân tộc hay là chỉ nơm nớp lo cho cái mớ tài sản nghìn tỷ của mấy cụ?

Người ta gọi đó là mất lòng tin đấy! Các cụ ạ!

Mà dân nó đã không tin các cụ, thì nó làm theo cách mà nó cho là đúng. Dân chúng thất học (à không! Xin lỗi! Có học, nhưng mà học cái quái gì đấy nên chả khác gì chưa học. Một thành tựu khác của con cháu các cụ đấy!), nghĩ Trung Quốc có nghĩa là người Trung Quốc, thậm chí chữ tượng hình kiểu Hán hoá (kiểu như chữ Đài, chữ Nhật, chữ Hàn...) đều là người Trung Quốc tất! Mà cũng chẳng biết thằng Trung Quốc nào đòi cướp nước mình, nên cứ là người Trung Quốc thì đập. Giết lầm hơn bỏ sót.

Giống như kiểu bị bồ đá xong quay sang chửi toàn thể phụ nữ là cái loại bất lương vậy!

Lúc đó các cụ ở đâu vậy? Các cụ với đám con cháu bận công tác quốc gia gì đó, thành ra quên mất bản chất nhà nước này vốn nằm gọn trong một chữ "Dân" à? Các cụ sai công an cảnh sát các kiểu (lại là một lực lượng con cháu bị dân nó chửi của các cụ) ra giữ cho dân nó yên. Các cụ có biết đâu rằng, một lời nói kiểu như: "Dừng lại! Hành động của mọi người đang cản trở chúng tôi đòi lại công bằng cho đất nước" nó quan trọng hơn là cả tốp cảnh sát ngăn cản kích động bạo lực. Chẳng qua các cụ ngồi bàn giấy nó quen rồi, ra ngoài đó với dân thì nắng lắm! Thế thôi!

Tôi cũng nghe qua nhiều về cách các cụ làm dân vận rồi! Như thằng em nhà tôi đi học trường tỉnh 3 năm, đến lúc lên đại học thì có một bà cô trung tuần đến nhà vận động gia đình "cho cháu nó được đi học cấp 3 chứ đừng bỏ ngang như thế". Làm dân vận như thế mà muốn dân nó nghe. Buồn cười! Tôi nghĩ các cụ nên học các "lực lượng thù địch" một tí. Đám người đó làm dân vận tốt hơn các cụ khoảng triệu lần. À không! Nhưn John Stuart Mill nói, ngày xưa các cụ cũng làm dân vận tốt lắm! Không như giờ đâu!

Chả biết các cụ có nhớ Lenin không, chứ tôi thì nhớ lắm!


Cho nên thôi thì tiên trách kỷ, hậu trách nhân, các cụ mà mắng dân không biết điều thì liệu hồn đấy. Cười!

Trúc Phong

Thứ Bảy, 10 tháng 5, 2014

Đừng gọi tên anh


Em đừng gọi tên anh mùa hạ,
Dù trời vẫn cao dù nắng vẫn xanh.
Ngày quên dốc chén phượng nồng cháy đỏ,
Ve gọi em về, em có nghe đâu...

Em đừng gọi tên anh mùa hạ,
Sáng nắng chiều mưa mặt trời lấm lem.
Tóc mềm em nhớ cất khủy tay buộc gọn,
Thả bình yên về thung lũng xa.

Thả mùa em về rất khác ngày qua,
Hoa vẫn rụng bên thềm chiều bắt gió.
Anh không buồn khóc thương màu hoa vỡ,
Như chưa từng nuối tiếc những ngày qua...
Trúc Phong