Chưa có nội dung

Chưa có nội dung

Chưa có nội dung

Chưa có nội dung

Chưa có nội dung

Chưa có nội dung

Chưa có nội dung

Chưa có nội dung

Chưa có nội dung

Chưa có nội dung

Thứ Ba, 27 tháng 1, 2015

Chiếc xe đạp của tôi

Hai ngày không bước ra khỏi cửa.
Hôm trước về nhà trong tình trạng lạnh run và đói mèm, ngó sang hai bên đường thấy những quán là quán nhưng lại không dám tấp vào ăn. Lại nghĩ.

Hồi trước thích đi xe đạp. Cơ bản là ngoài xe đạp ra cũng chẳng còn phương tiện gì khả dĩ phù hợp với mình hơn. Cái xe cũ mèm, sườn xe màu xanh lam có cái phuộc chẳng hiểu để làm gì. Hồi đó Ttc mấy lần bảo thay yên xe đi, vì nó dốc quá, ngồi mỏi hết cả lưng. Tôi cười: "Dốc thế sao không ôm vào? cho đỡ mỏi?" Ả bặm môi cốc đầu.

Cái xe yêu đi đâu cũng vác theo. Có lần bạn bè kéo nhau qua q7 chơi bời. Cả đám đứa nào cũng đi xe máy, có mỗi mình tôi lủi thủi đi xe đạp. Chúng nó cũng ngại nên thay nhau đẩy gạc ba ga đi cho lẹ. "Tiểu tâm can của tao có thể sẽ đau" - "Tao tưởng Tiểu tâm can của mày là cái con bé hôm trước thấy mày đèo?". Tôi cười.

Kể ra thì đó chắc chắn là một cô gái, hoặc ít nhất là thuộc về giới tính nữ. Lý do là, thực trên đời hiếm có cô gái nào hành tội tôi nhiều như ả! Cứ vài hôm một là lại trái gió trở trời, là lại giở trò như trêu ngươi vậy. Nhiều hôm đang cùng nàng lông bông từ trường về nhà, phải đâu cũng tầm 9-10h tối, nàng nổi hứng lên hỏng bạc đạn, không thì lủng bánh, hoặc một thứ bệnh vớ vẩn nào đó mà tất cả các loại xe đạp trên đời đều phải hứng chịu. Nhưng nàng còn lâu mới chịu tin rằng mình là một đóa thiên hương tầm thường đến như thế. Nàng hẳn nhiên đã ho húng hắng cho bớt ngượng. May mắn là tôi không hiểu được tiếng của một chiếc xe đạp như nàng. Mặc dù vậy, tôi vẫn phải dắt bộ, đưa nàng về nhà từ Suối Tiên. Khoảng đâu chừng 10km. Tôi nghĩ vậy!

Xe đạp thì khó mà đi nhanh, nhưng ưu điểm của ả cũng chính nằm ở đó. Nàng cũng tôi lông bông trên những con đường mà chẳng mấy khi tôi biết rõ, đôi khi tấp vào hàng nọ, quán kia, làm dăm ba ly rau má, trái bắp nướng, hoặc bánh xếp các kiểu. Sau này có xe máy đi làm tôi mới nhận ra rằng, tấp vào hàng quán là thói quen không dành cho những người đi xe máy. Mặc dù tôi đi xe máy cũng thuộc vào dạng siêu rùa bò, nhưng tạt ngang đường để mua một cây kẹo bông thực sự là điều khá khó khăn.

Lại có dạo, cô ả Nha đầu ngày ấy ngày nào cũng bám riết lấy tôi để có cớ được chở từ KTX sang trường học. Ả gầy nhom như một que củi (Đương nhiên tôi không bàn tới chuyện màu sắc, vì chắc chắn chẳng có que củi nào có hệ thống màu phức tạo như ả cả. Ngoài ra thì ả cũng xinh hơn que củi một chút). Tôi không thích que củi nên bảo ả tăng cân.

- Tao mập lên thì cũng dễ thôi! Cơ mà nghĩ lại xem! Tao mà mập lên thì mày chở tao qua cái dốc ĐHQG không nổi đâu! Mà đã chở không nổi thì tao mất tài xế, mày lại mất con nhỏ lơ xe để đề phòng lúc đứt thắng. Cái ả xe đạp của mày là trùm đứt thắng. Nhớ chứ?
- Đơn giản! Mày chỉ cần tự đi bộ tới trường để tao đi với bạn H, đến khi về thì tao chở mày về. Mày vừa rèn luyện được sức khỏe, tao lại có thời gian nói dóc với bạn H của tao!
- Mày ngu! Nếu mày mà ko chở tao đi thì anh S sẽ chở tao đi. Mà để ổng chở đi thì còn lâu ổng mới chịu để mày chở về!
- Thì để nó chở! Đi xe máy chả thích hơn đi xe tao. Ê mông chớ được mợ gì đâu!
- Tao thích xe đạp
- Bảo nó mua xe đạp mà chở.
- Ổng đời nào! Lười kinh luôn! Đi tập Gym thì được.
- Giàu vãi!
- Chớ ai như mày, có cái xe đạp mà cũng ko mua được loại mới.
- Thế sao mày còn đòi tao chở?
- Vì tao thích.
- Nó ghen lên mất công tao với nó lại đập nhau.
- Ảnh không đập mày đâu! Vì có gì tao với mày hợp sức đập ảnh.
- Phiền! Bởi mới nói ế như tao chả sướng sao?
- Tao chịu mày ạ! Tao quá đẹp nên trai nó theo nhiều, từ chối hoài kỳ lắm.

...

Xe chở nhiều người, nhưng mỗi lần nghĩ đến xe là nghĩ đến ả. Nguyên nhân là thế này:

Con nhỏ mỗi lần ngồi sau xe tôi là mỗi lần nó gào lên: "Xe lớn đây! Xe lớn đây! Tránh đường!" Thành ra mỗi lần đi là mỗi lần cười đau cả ruột với mấy đứa đi bộ. "Con điên!" - "Mày ít điên hơn tao chắc! Là mày dạy tao đó!" - "Tao dạy cho bạn H, mày học ké thì có!" - "Chứng tỏ tao thông minh hơn bạn H của mày!"


Đã thế, các cô gái đều thường thuộc loại nhu mì nết na (như con Gáo đôi khi cũng ít nhu mì một tí, nhưng vì thường đi cùng với bạn trai nó nên nó ít khi vòi vĩnh), ả này thì hoàn toàn không!

Đang đi tung tăng qua hướng ĐH TDTT, nhìn thấy hàng đậu hũ, nó sẵn sàng giật cổ áo tôi như giật cương ngựa: "Ê Khang! Tấp vô!"

- Mày điên hả?
- Tao muốn ăn đậu hũ.
- Thì về KTX mua!
- Về đó hết thèm. Dừng lại coi!
- Đứt thắng lấy gì dừng.
- Mày toàn thắng bằng chân đó thôi!
- Nguy hiểm sao!
- Giờ tao nhảy xuống còn nguy hiểm hơn.

Cứ thế mà trôi đến hết thời đại học. Ngày mai phải ghé lại hàng đậu hũ mới được!

Thứ Ba, 20 tháng 1, 2015

Có một ả mèo nọ

- "K này! Tớ muốn nhờ cậu 1 việc"

Tôi bắt đầu quen ả vào khoảng năm 3 đại học. Tất cả mở đầu từ một cái tin cụt lủn như thế từ người-mà-ai-cũng-biết-là-ai đấy:


Tôi chưa bao giờ từ chối một lời nhờ vả. Thêm nữa đối với người mà mình yêu quý, cái gật đầu lại càng dễ dàng. Đương nhiên, điều này chẳng liên quan gì đến học thuyết con chó và thằng oshin cả! Chỉ là một thói quen từ khi còn bé: Rằng khi ai đó nhờ đến bạn, thì có nghĩa là sự tồn tại của bạn có giá trị đối với người đó.

- Xin chào! Tớ là bạn của H
- Chào nhé!
- Xưng hô thế nào đây nhỉ?
- Mọi người vẫn gọi tớ là Mèo ú.
- À! Tớ vừa xấu vừa đen. Thôi thì cứ gọi tớ là Rùa đi!
- Chào Rùa!
- Chào Mèo!
- Tớ không thích mèo! Đó là loài động vật tớ cho là giảo hoạt.
- Vậy tớ cứ gọi cậu bằng tên nhé! Cái tên mèo ú quá dài!
- Chỉ thêm 1 ký tự thôi mà!
- Bộ não tớ chỉ tính bằng đơn vị bit thôi! Thêm 1 chữ "ú" đã là tăng đến 3 bit rồi!
- Cười!...

Tất cả mọi người đều yêu quý ả theo cái cách mà mọi người yêu quý một người khuyết tật. Thực ra thì ả cũng có hơi tật ở chân, và dăm ba căn bệnh "nho nhỏ" cần xạ trị các kiểu. Ả không xinh đẹp, mà nói trắng ra là chỉ đủ để trò chuyện bình thường. Ả cũng không thông minh, nói chuyện chẳng sắc sảo, ngược lại là thô mộc và vụng về. Ả ưa nói về các cách giữ cho da khỏi cháy nắng hơn là các câu chuyện ngoa dụ về cuộc sống tươi đẹp đầy hài hước. Thế đấy! Cho nên có một lần tôi đến thăm ả trong chuyến hành trình dài một nghìn cây số, tôi đã bị rất nhiều người, trong số đó có cả cô gái mà tôi yêu quý, chỉ trích không ngơi về thái độ của bản thân đối với người bạn bé nhỏ (và múp míp) này.

Tôi kiên quyết cho rằng, tôi yêu quý ả hơn bất cứ một sinh thể nào từng xem ả là bạn, hoặc thậm chí nhiều hơn mức bạn. Lý do chính là, tôi đã gần như là người duy nhất chẳng bao giờ xem ả là một người có tật. Tôi luôn công bằng với ả, luôn đặt ra yêu cầu đủ cao đối với ả, luôn khẳng định chắc nịch rằng ả phải đuổi theo để đi cho kịp tôi trong những lần rong ruổi (mặc dù những lúc đó tôi luôn bước đủ chậm), và luôn lạnh lùng tàn nhẫn mỗi khi ả cần những lời khuyên về tình cảm.

Khi tôi đến Đà thành, ả cũng là người đưa tôi đến bất kỳ nơi nào tôi yêu cầu: La Qua, Đại Lộc, và cả những nơi tuyệt vời ở Đà Nẵng mà chính bản thân ả cũng chưa từng bước đến. Ả tự tay sắp xếp chỗ nghỉ, chuẩn bị thời gian đưa tôi đi lông bông, và luôn lo lắng cho tôi đến những ngày cuối cùng ở Đà thành. Đến buổi tối cuối cùng, khi tôi trốn ả bỏ lên xe chạy thẳng vào Huế chơi rồi nửa đường rơi lại vì hết sạch tiền túi, cũng là ả chạy lăng quăng vì tôi.

- Rùa ơi!
- Rùa đây!

Những câu chuyện luôn bắt đầu bằng cặp tin nhắn như thế. Tôi cười bảo: "Ngay cả H cũng chẳng bao giờ chém gió với R nhiều như L đấy!". Ả cười.

- Cẩn thận không nó yêu mày đấy K ạ!
Tôi cười tít mắt! Không có đâu! Đó đơn giản chỉ là một tình bạn tuyệt vời khi bạn đối đãi với kẻ khác bằng trái tim.

4-5 năm trôi qua với 2 cuộc tình vô vọng, hàng tá câu chuyện vui buồn và những lần xạ trị nghiệt ngã, tôi dần dần để mặc ả bơi ngược giữa lòng sông của các mối quan hệ nhì nhằng. Tôi đồ rằng ả tưởng cô gái của tôi không thích các cuộc chuyện trò giữa tôi với ả, hoặc tôi đã quá chán để tiếp tục làm chỗ dựa cho ả, cũng giống như ả làm chỗ dựa cho một người chẳng bao giờ thích có chỗ dựa là tôi. Dù sao thì sự bận rộn cũng có thể là một lý do cho tất cả.

- R ơi!
- R đây!

Tôi đôi khi cũng kể cho ả nghe các câu chuyện tình của mình, phần nhiều trong số đó là những chuyện nhạt như nước ốc. Nhưng ả không bao giờ cáu gắt, không bao giờ quát nạt, không bao giờ cười khẩy, không bao giờ từ chối lắng nghe. 

"Bởi vì ta là bạn mà! L lắng nghe R thì cũng giống như R lắng nghe L thôi!"

Cách đây khoảng hơn 1 năm, khi tôi đã không còn nhớ đến cô gái của tôi nữa. Ả gần như đã vỗ vai tôi qua internet, chúc mừng tôi bằng những lời lẽ nhẹ nhàng mà gần như đã được giấu ở đâu đó trong lòng ả từ nhiều năm trước. Tôi là một gã gàn dở và cứng đầu. Và vì thế, một người hiểu tôi sẽ rất dễ dàng xác định được rằng, chờ đợi đến lúc tôi tự mình hiểu ra tất cả mọi thứ mới là cách khôn ngoan hơn cả. Ả nói: "Ừ! L đã nghĩ như thế từ lâu rồi"

- Ý L là R phải cần nhiều năm như vậy mới có thể hiểu được như L à?
Ả hẳn là le lưỡi. Dù sao thì còn lâu ả mới là đối thủ của tôi về miệng lưỡi nếu tôi thích.

- L ơi!
- Bao nhiêu lâu rồi mới nghe R gọi đấy!
- Có một câu chuyện tình ái nó như thế này
- Lại nữa? Lần thứ mấy rồi đây?
- Không! Là thật!
- Là thật so với T, với H, hay là với bla bla?
- Không gì có thể so được.
- ...
- ...
- L bảo R nghe này...

Sáng nay, khi công việc bộn bề, bất chợt ả lại nhắn tin sau chừng tám mươi triệu năm để mất liên lạc:
- R ơi! Hôm nay L lại ngã...
- Ngốc thế! Con người ai cũng ngã cả!

Thứ Bảy, 17 tháng 1, 2015

Một chuyện tình cờ

Ấn tượng của mình đối với đám chỉ đạo diễn xuất luôn là thế này: Một con mụ đàn bà nặng chừng tám trăm ký, mặt, mũi, tay, chân và các phần còn lại của cơ thể nung núc những mỡ, giọng nói chát chúa, luôn cố củng cố niềm tin về sự hài hước của bản thân bằng những câu chọc cười vô duyên như chọc vào nách; hoặc một gã boy (bánh bèo) chăm chỉ phấn son, tay chân dịu dàng thích tỏ ra hiểu biết bằng một bộ não toàn chất trắng trộn kem dưỡng da và những lời chỉ trích như nhíp nhổ lông nách.


Những người này có một thú vui tao nhã chính là, luôn bắt người khác phải thể hiện được sự hài hước và sâu sắc trong từng câu chuyện, nhưng đồng thời họ lại chẳng bao giờ phân biệt được thế nào là hài hước và sâu sắc, thế nào là chọc cười vô duyên và nông cạn. Đôi khi họ cũng phân biệt được, nhưng trong trường hợp đó, 2 cặp khái niệm này bị tráo đổi cho nhau.

Ngoài ra, các mụ các mợ này còn sở hữu thêm một năng khiếu tuyệt vời khác nữa là sự biếng nhác đến kinh ngạc trong cái nghề luôn cần sự xốc vác. Họ thích ăn nhậu (khi là mụ đàn bà) hoặc tô điểm nhan sắc của bản thân (trong trường hợp của các thằng đàn bà) hơn là hơn là dốc sức cho công việc. Họ ghét thay đổi, ghét sáng tạo, ghét mọi thứ mà họ cho là phức tạp, ghét những thứ mà họ không thể tưởng tượng ra nếu không dùng não, và đương nhiên, ghét cả những thứ mà cả cuộc đời lười biếng của họ không bao giờ tìm hiểu. Hệ quả là, tin tôi đi! Họ sẽ cho rằng Shakespeare là một gã sến súa đ** có chút suy nghĩ sâu sắc nào, trong khi tình yêu trong những bài hát của Ưng Hoàng Phúc chắc chắn sẽ biến chúng thành những tác phẩm vĩ đại. Đương nhiên đó là khi bạn giấu tên tác giả đi. Tôi không nghĩ có người lại ngốc đến mức không biết Shakespeare là ai một khi đã làm các nghề kiểu thế này.

Nhưng rồi tôi vỗ vai anh: “Hãy yên chí rằng ở cái xã hội ưa thích sự lười biếng và tôn sùng dối trá qua loa này, loại người như thế phải chiếm đến khoảng 96,69% dân số. Nó chỉ vô tình dồn tụ lại một nghề mà anh phải làm việc cùng: Cái nghề mang lại hạnh phúc và hiểu biết cho người khác thông qua sự hài hước điện ảnh.