Chưa có nội dung

Chưa có nội dung

Chưa có nội dung

Chưa có nội dung

Chưa có nội dung

Chưa có nội dung

Chưa có nội dung

Chưa có nội dung

Chưa có nội dung

Chưa có nội dung

Chủ Nhật, 26 tháng 7, 2015

26 July

Anh đã chính thức say khi về tới nhà.

Bạn Trà bảo: "Em là cung Nhân mã, còn anh là Thiên bình"...

Hồi 5 năm (hay 4 năm gì đấy), em cũng nói với anh một câu tương tự: "Khang là cung Thiên bình ấy! Còn *beep* là Nhân mã". Một trong những lời nói đầu tiên về cái gọi là Cung hoàng đạo.

Mỗi lần say, anh lại nhớ em. Anh đã chưa từng gọi em là "em" như rất nhiều cô gái ngày nay anh vẫn gọi. Em bé nhỏ, hiền hòa (hoặc chỉ hiền hòa với riêng anh), sốc nổi và kiêu căng, em lạnh lùng và ấm áp, em ôn hòa và xa cách... Bao nhiêu tính từ trong đầu anh có thể nghĩ ra vào lúc này cũng đếu không đủ sức để miêu tả về em.

Những bài thơ ngập ngừng mùi hoa sữa (anh đã chẳng bao giờ nói với ai trước đó rằng vì sao anh lại yêu hoa sữa nồng nàn đến vậy), những buổi chiều em ngồi cười khì khì trên ghế đá nghe dăm ba điệu slow rock của anh với cây Guitar cũ mèm, những đêm hai đứa chạy tung tăng trên một chiếc xe đạp mượn (anh cũng yêu xe đạp từ cái dạo ấy), rồi những gã côn đồ, những giọt nước mắt của em và... cái gì đó của anh ướt đẫm trên hai gò má, những ván ca rô em luôn cố tình chơi...ăn gian để cho anh phải bội phục tài năng của mình... Cô bé hay cười, cũng là cô nàng hay khóc, cô gái ám ảnh suốt cuộc đời anh, chí ít là trong những cơn say...

Tối hôm nay, anh lại ôm cây guitar của ông dượng để tay online, tay đập bồm bộp lên thùng đàn, đệm một điệu slow dở dở ương ương. Em bảo rằng em là nhân mã, phóng túng với mây trời, còn anh là thiên bình bình lặng như nước, và hai đứa vốn chẳng bao giờ hợp nhau...

Chẳng phải vô tình anh tự gọi mình là Lãng, là gió, và là một cái thứ quái quỷ gì đó lượn tung tăng trên cuộc đời đâu!

"Không cần biết em là ai
Không cần biết em từ đâu
Không cần biết em ngày sau
Ta yêu em bằng mấy ngàn biển rộng
Ta yêu em qua đông tàn ngày tận
Yêu em như yêu vùng trời mênh mông (...)"

Thứ Bảy, 25 tháng 7, 2015

Thèm

Bỗng nhiên...
Cứ thế mà mưa
Trời xinh rủ kín êm lưa thưa hình.
Bỗng nhiên như thế mà thành,
Bao nhiêu nỗi nhớ thình lình đắp chăn.
Em...
Mới đó lạnh lùng,
Đã thành mây với thung thăng quay về.

Đói cồn cào những đam mê,
Thèm mưa,
Thèm cả người đưa đón về...

Sau cơn mưa

Sau cơn mưa,
Trời ầm ầm rỉ gió.
Những bờ tre nối hai bên lối cỏ,
Sớm đã đong đưa theo mấy nhịp mặt người.
Sau cơn mưa,
Hàng bạch đàn vẫn rủ lá.
Đám trẻ thơ líu ríu dưới công trường.
Mùi của mưa trong hơi cỏ bìn thường,
Ngày vẫn hát khúc đồng dao tuổi trẻ.
Chiều về ga,
Ta từ ấy xa nhà

Về ăn cơm tối

Về ăn cơm tối,
Mặt trời nghỉ ngơi.
Về ăn cơm tối,
Mái ấm chân đồi.

Nhớ nhau mòn mỏi,
Chén chú chén anh.
Chia tình sớt nghĩa,
Nhớ nhau bồi hồi.

Đường quanh khoảnh lúa,
Đã ngập mưa đêm.
Tha hương mất dạng,
Hiu hắt cũng đành.

Bên em mùa xưa,
Dạo quanh lối cỏ.
Từ nay trắc trở,
Tình ta trôi xa…

Xóm nhỏ lên đèn,
Dăm ba đốm tỏ.
Gọi trong gió rít,
Chiều về ăn cơm

Thứ Bảy, 18 tháng 7, 2015

Như mộng lệnh

昨晚須知離流 (Tạc vãn tu tri ly lưu)
小時未及携手 (Tiểu thời bất cập huề thủ)
試問此門送人 (Thí vấn thử môn tống nhân)
卻導故人如舊 (Khước đạo cố nhân như cựu)
知否! (Tri phủ!)
知否! (Tri phủ!)
卻是霍桑自賦 (Khước thị hoắc tang tự phú)

(Chiều trước bỗng nghe ly tán,
Vội vàng không kịp nắm tay.
Hỏi thử người ra tiễn lối:
Lại bảo người xưa vẫn thế.
Đâu có!
Đâu có!
Chỉ là...
Bèo dạt mây tan)
-Như mộng lệnh - Lãng-

Thứ Bảy, 11 tháng 7, 2015

Chua ngoa

Chua ngoa em héo men cười,
Một tầng trinh bạch nửa đời tả tơi.
Huống hồ muôn dặm mặt trời,
Còn em với nửa ngày vậy thôi.

Thứ Bảy, 4 tháng 7, 2015

Con chó ghẻ trên phố ghẻ

Con chó ghẻ chạy quăng trên phố ghẻ,
Thấy ô tô lướt bắn qua ổ gà.
Con chó ghẻ lăng quăng trên phố ghẻ,
Mình nó cũng đủ nhục rồi, đâu cớ gì cứ phải so như...

Con chó ghẻ áp mình lên phố ghẻ,
Phố đong đưa rủ áo rách xuống đường.
Người ta đưa đón mặc người ta đưa đón,
Tớ thích rong chơi không kẻ đón người đưa.

Hoặc cũng có kẻ đón đưa bằng gậy gộc,
Bằng thuốc, bằng roi, bằng súng điện, bằng dao găm.
Tớ thích rong chơi trên những con đường ghẻ lở,
Gãi lên sồn sột mặt trời đau khóc rưng rưng.

Tớ thích nhảy băng qua con nước hẹp,
Xù mắt xù lông xù bốn cẳng hai tai.
Tớ thích ghẻ lở mọc bong trên đường lộ,
Thích cả những buổi chiều xe cọc cạch ngang qua.

Con chó ghẻ chạy lang trên phố ghẻ,
Phố bập bùng màu mắt đỏ sang thu.
Nước mắt lạnh, em xanh xao tìm gặp,
Hai mùa gió và một mùa tớ hối hả rong chơi...
-Lãng-