Chưa có nội dung

Chưa có nội dung

Chưa có nội dung

Chưa có nội dung

Chưa có nội dung

Chưa có nội dung

Chưa có nội dung

Chưa có nội dung

Chưa có nội dung

Chưa có nội dung

Thứ Bảy, 29 tháng 8, 2015

Chiều nắng ráo

Chiều nắng ráo giả vờ về sớm,
Dãy phố quen un khói tưởng mây.
Hoàng hôn nắng cuối mùa chơm chớm,
Em cuối mùa đi lạc sang đây.

Anh cuối mùa đi lạc dang tay,
Nắm hờ hững tay ga hờ hững.
Phố tan tầm gọi nhau lững đững,
Ngoảnh lại sau nhìn bóng lạnh ngủ say.

Ngoảnh lại sau nhìn gió thôi cay,
Hai dòng kẻ trải dài trên lối chật.
Cuộc sống chập chùng lãng quên bịn rịn,
Dừng chân nghe tiếng nửa thu bay...

Nói gì anh nghe đi

Nói gì anh nghe đi,
Xin em đừng im lặng.
Nói gì ta nghe đi,
Ngày xa dài gió lộng.

Anh và say và sưa,
Gọi nhau không thấy đáp.
Nói gì xa nghe đi,
Nơi phương anh khuất nhớ.

Trời từ xa không mây,
Vẫn bặt tin phương ấy.
Núi giờ tan vào say,
Anh trần gian tan chảy.

Nói gì anh nghe đi,
Đừng bơ vơ chốn ấy.
Giá lệch chiều gió thổi,
Váy áo em mong ai.

Giá lệch mùa gió cuốn,
Em và hương mật đây.
Lối vàng anh tìm thấy,
Nước mắt sau ngấm dày.

Đội nghiêng trời nắng cháy,
Ai chờ ai từ ai,
Gọi em từ bỗng thấy,
Sau mắt nhìn đâu đây.

Thứ Hai, 3 tháng 8, 2015

Ông trời có mắt hay không?

Một câu chuyện vui nhân nghe dăm ba câu hội thoại về vận số



Có một ngôi làng nọ nằm ở bên kia con sông. Vì không có cầu bắt qua sông nên hằng ngày người dân phải đi đò sang mới đến được chợ. Hết sức bất tiện nhưng không ai muốn khuân đá xây cầu cả.

Làng có một thằng nhóc ăn xin què 1 chân. Nó muốn xây cầu nên mỗi ngày đều dốc sức mang 1 vài hòn đá đến để ở ngay bờ sông. Ban đầu ai cũng cười bảo nó ngu (vì chẳng biết đến bao giờ mới đủ đá xây cầu), nhưng về sau, rốt cục đá cũng đã đủ để xây cầu.

Đá đủ rồi nên mọi người bèn góp tiền ra xây dựng. Thằng nhóc cũng hăm hở giúp đỡ mọi người. Chẳng may, trong lúc làm việc, vài hòn đá đã bắn vào làm hỏng cả 2 mắt nó.

Nhưng nó vẫn không một lời oán trách, vẫn vui vẻ tiếp tục sống, tiếp tục giúp dân làng xây cầu.

Đến khi cầu xây xong rồi, mọi người mới mời thằng nhóc ăn xin đi những bước đầu tiên trên cầu, coi như là cảm ơn nó.

Thằng nhóc vừa bước lên cầu thì trời nổi giông tố, sấm sét đánh thẳng xuống đầu thằng nhóc. Nó chết.

Người dân quanh vùng ai cũng than trách rằng ông trời không có mắt.

Bao Chửng (Bao Thanh Thiên) thời còn trẻ, đi ngang qua đó, nghe được câu chuyện này mới viết lên cánh tay xác chết thằng nhóc mấy chữ: "Thà làm kẻ ác còn hơn làm người tốt!"

Nhiều năm sau, khi Bao Chửng thành quan, vua Tống có đứa con đầu lòng. Thái tử sinh ra khóc 7 ngày 7 đêm không nín. Thầy pháp, vu sư, thái y các kiểu tìm mọi cách nó cũng không nín.

Bao Chửng nghe được ưu phiền của vua Tống, bèn đến thăm thái tử. Ông vô tình phát hiện trên cánh tay thái tử có vết bớt hình mấy chữ giống y như bút tích của ông thuở trước: "Thà làm kẻ ác còn hơn làm người tốt!". Lạ thay, khi bàn tay ông lướt qua vết bớt thì dòng chữ kia dần biến mất. Thái tử, dĩ nhiên, cũng nín khóc.

Tối hôm đó, Bao Chửng nằm mộng. Thần nhân lên nói: "Thằng nhóc kia phạm lỗi cực nặng, Âm ty phán rằng nó phải ăn xin 3 kiếp: 1 kiếp què quặt, 1 kiếp mù lòa và 1 kiếp bị sét đánh chết. Nhưng thằng nhóc sinh thời làm nhiều việc tốt, bị trừng phạt cũng không một lời oán than, thế nên Diêm Vương cho phép nó chịu khổ cả 3 kiếp nạn trong 1 đời, sau đó chuyển sinh cho làm thái tử. Thế chẳng phải là đã tốt lắm hay sao? Sao dám bảo ông trời không có mắt?

Sưu tầm
Trúc Phong

Thứ Bảy, 1 tháng 8, 2015

Rồi anh sẽ

Rồi anh sẽ hát khúc tình ca cho em,
Sau rất nhiều cơn bão băng ngang đời nhỏ hẹp.
Phố lại thênh thang những con đường ngập nắng,
Dải đèn vàng không tới nổi ngày mai...

Rồi anh sẽ lại hát cho em,
Với tiếng đàn xưa từ xa xôi gọi lại.
Mắt mặt chan hòa giọng mưa tí tách,
Em đợi tan tầm, anh đợi bớt bơ vơ...

Sóng chiều tung tăng cuối dốc mưa nguồn,
Câu ca dao, héo tình sầu không ai kịp vén.
Anh sẽ lại ngồi bên em và hát,
Với giấc mơ qua mưa tháng bảy lạnh mềm.
-Lãng-