Chưa có nội dung

Chưa có nội dung

Chưa có nội dung

Chưa có nội dung

Chưa có nội dung

Chưa có nội dung

Chưa có nội dung

Chưa có nội dung

Chưa có nội dung

Chưa có nội dung

Thứ Bảy, 26 tháng 9, 2015

Viên chức thời Tống, nghĩ tiếp

Có một sự giống nhau nho nhỏ với thực trạng giáo viên và viên chức nói chung ở ta:



"Chế độ tuyển lính của Bắc Tống, nói đơn giản chính là trong năm bị hạn hán, khi đám nông dân không thể sinh sống thì quốc gia đem họ vào quân đội. Để cho họ tham gia quân đội ăn cơm lính, từ nhân tố không ổn định trong xã hội trở thành bộ máy duy trì ổn định.

Quốc sách này quả thật có thể làm cho giang sơn của Triệu Tống không bị bùng phát những cuộc khởi nghĩa của nông dân quy mô lớn. Nhưng cũng là một loại thuốc độc mãn tính… Binh lính được chiêu mộ ít nhiều cũng đều trải qua huấn luyện quân sự, không hề thích ứng với cuộc sống nông canh. Quốc gia càng không dám thả họ đi. Không thể làm gì khác đành phải nuôi dưỡng bọn họ đến sáu mươi tuổi mới cho phép xuất ngũ. Cái này làm cho số lượng quân lính chỉ tăng không giảm, mỗi năm một nhiều hơn.

Hơn nửa tuyển binh là phải cấp quân lương. Hầu như toàn bộ quân đội đạt tới số lượng một triệu bốn trăm ngàn. Vượt qua cả những năm Thiên Bảo Đường triều. Mà nhân khẩu của triều Tống chỉ bằng một nửa trong những năm Thiên Bảo.

Đã ít nhân khẩu nhưng nhiều quân đội. Nếu là người thống trị triều đại khác nhất định sẽ cắt giảm quân lương. Nhưng người thống trị triều Tống không dám cắt giảm. Quốc gia chẳng những hậu dưỡng kẻ sĩ, mà đối với quân đội cũng không tệ. Mỗi tháng đều toàn lực cung cấp quân lương, quân y, đồ ăn… Bằng không đám binh lính sẽ tạo phản cho ngươi xem.

Tuy nhiên, sau này tài chính thật sự không thể tiếp tục cung dưỡng, chỉ có thể ưu tiên trước cho Cấm quân. Đối với Sương quân địa phương chỉ có thể cho nửa quân lương, còn một nửa thì để cho quân đội kinh thương tự giải quyết. Về lâu sau này, quân đội ở đây buông thả huấn luyện. Ngày thường đều chuyên kinh doanh vận chuyển thuyền trà thuyền rượu… Tiền buôn bán lời không ít, có kẻ địch đánh tới bọn họ mới phát hiện không có bao nhiêu người biết sử dụng cung tiễn nữa rồi.

Tiền bạc khiến người đỏ mắt, người mang lại tiền tài khiến cho ai cũng khiếp đảm. Các tướng lĩnh thu châu báu còn nhanh hơn thỏ gặm cỏ, binh lính phía dưới đương nhiên lập tức giải tán..."

Thứ Bảy, 5 tháng 9, 2015

Công việc và trò chơi mơ ước

Em bảo: “Yêu thế đủ rồi! Mình chia tay đi!”

Tôi đáp: “Nếu như anh đến đó, em có nói câu này không?”

- “Nếu như anh đến đó, đơn giản là em không thể gặp anh để nói câu đó”

Em yêu tôi cái tình yêu rất gần với sự thương hại. Thương hại kẻ mà em gọi là vừa lãng mạn phi thực tế, vừa ích kỷ của em. Tôi không bao giờ cần sự thương hại đó, nhưng đương nhiên, tôi cần em. Em vừa lãnh đạm, vừa mạnh mẽ, và một chút kiêu căng nữa!

Tôi nhặt một chiếc lá, viết lên đó một bức thư dài. Hẳn nhiên, đó phải là một chiếc lá lớn. Em cười nhẹ. Những chiếc lá không bao giờ là thứ có thể lưu giữ nét mực được lâu. Em không thích những thứ tạm bợ và không rõ ràng. Tôi cũng thế.

Em khuyên tôi nên bỏ ý định xuất ngoại đi, và trở về với cái vùng đất nắng gió của tôi, nơi có những đứa trẻ cần được nuôi nấng tâm hồn bằng những câu chuyện thần tiên, thứ đã viết nên cuộc đời tôi. Tôi không nói gì cả! Tôi biết, đến đó, đến cái vùng đất mà non ba – bốn nghìn năm trước còn là quê cha đất tổ, đến để xem nỗi ô nhục của những kẻ sáng tạo bị cướp đoạt trắng trợn tương lai, nơi ước mơ về cái thiện chiến thắng cái ác, hoặc công lý tất thắng chỉ là sản phẩm tưởng tượng của những con ác quỷ tự nhận là thiên thần.. đó chỉ là một ảo vọng. Hẳn nhiên, em cũng là một ảo vọng. Tôi biết! Nhưng ảo vọng của em là ảo vọng thực tế, khốn nạn thay, nó lại khiến tôi sung túc trong cái lãng mạn của mình hơn là để nó tự bơi tung tăng ra biển lớn. Những con sói không bao giờ biết thương hại cho đám trẻ mồ côi.

Nhưng rồi tôi vẫn bám riết lấy em trong cái câu chuyện tình mà tôi đang cố làm cho nó lãng mạn đi. Em lại ru tôi ngủ. Tôi gối đầu lên đùi và nghe em hát “vì đó là em”, hẳn nhiên, có sửa lại lời một chút, vì em, cô gái mới là người hát.

Trong giấc mơ đó, tôi nhìn thấy em nắm tay một chàng trai bóng loáng và sang trọng nào đó. Em nói: “Em trả lại hạnh phúc cho anh đó! Kẻ ích kỷ lãng mạn ạ!”