Chưa có nội dung

Chưa có nội dung

Chưa có nội dung

Chưa có nội dung

Chưa có nội dung

Chưa có nội dung

Chưa có nội dung

Chưa có nội dung

Chưa có nội dung

Chưa có nội dung

Chủ Nhật, 15 tháng 11, 2015

Vì sao tôi ghét bìa "Truyện Thúy Kiều"?

Vốn là một câu chuyện nhỏ, nhưng viết thành cmt trong post của Hạ Nguyên thì dài quá, mà bản thân mình thì (dạo này) không thích tranh luận lắm, nên thôi nhét vào album "nhiều chuyện" cho tiện. Dù gì lâu lắm mình cũng không có một buổi "trò chuyện cuối tuần" nào.


Tôi đọc Kiều từ khá sớm. Hồi cấp 1 thì đọc "Cành lê trắng điểm một vài bông hoa", đến tầm lớp 9 thì lần đầu đọc cả cuốn. Tôi thích con gái, mới mẻ, tinh tế, và tươm tất, và vì thế, tôi suýt khóc đến hai lần vì "thương thay một đóa Trà Mi, con ong đã tỏ đường đi lối về". Tất nhiên, bạn biết đấy, không dễ để điên loạn như Bùi Giáng bật tung cửa sổ nhảy ra bên ngoài, nhưng để vài người bạn thân thiết ấu thơ cười ngặt nghẽo vì mau nước mắt thì cũng đơn giản thôi!

Tôi yêu Kiều thứ tình yêu gần như say mê. Hai mươi lăm tuổi, tôi vẫn miệt mài tìm kiếm hình ảnh của một người con gái như nàng, không nhất thiết phải "làn thu thủy nét xuân sơn, hoa ghen thua thắm liễu hờn kém xanh", cũng không nhất định là "cung thương làu bậc ngũ âm", mà là một thứ gì đó giản dị hơn như thế, nhưng tinh tế và sâu sắc hơn thế.

Thứ gì đó nửa ngọt ngào nửa đanh đá như ánh mắt người con gái nhìn tôi trong một ngày tôi nắm tay ả mà chợt ngỡ lối sang vườn thúy.

Thứ gì đó nửa hoảng loạn nửa rắn rỏi biến cuộc đời thành một mảnh đò đưa.

Và thứ gì đó vừa bụi bặm vừa đoan trang mỉm cười trước trang tuấn kiệt mày ngài mắt phượng.


Nàng tối tăm, nàng bẩn thỉu, nàng u lãnh, nhưng nàng là con gái, mới tinh và tươm tất, luôn mới tinh và tươm tất ngay cả khi bị hàng nghìn đôi mắt lột trần cơ thể, hàng trăm gã đàn ông giày xéo. Có những người ngược lại, họ hóa thành đàn bà ngay cả khi vẫn còn trinh. Trinh tiết, đó là thứ gì đó gần giống như một phạm trù.

Tôi ám ảnh vì nàng. Ánh mắt nàng trong những giây phút cuối cùng tiễn biệt Thúc Sinh làm tôi say đắm nhiều đến mức thơ của Du Tử Lê mãi sau này cũng làm tôi nhớ đến nàng:

"Em áo lụa dáng gầy hơn bóng núi,
Rừng ơi rừng cây đợi đã bao năm"

Thế nên, Nhã Nam đã khiến tôi tràn ngập một thứ cảm giác gì đó tương tự như là sự chán ghét. Ảnh bìa đương nhiên không phải do họ vẽ. Nội dung ảnh cũng không phải quá tục. Nhưng cơ bản là, họa sĩ người ta vẽ đàn bà, còn Kiều vĩnh viễn là một người con gái mới tinh (và, chỉ là, không còn trinh). Bạn biết đấy! Cái ảnh bìa ấy, nhìn thế nào cũng không ra "trong ngọc trắng ngà" chi cả! Có lẽ, họa sĩ và Tố Như có hơi hiểu lầm nhau đôi chút, rằng "dày dày sẵn đúc" không phải là một ngữ tượng hình.

Bạn ngó sang nhìn tấm ảnh sẽ thấy! Dù sao thì Kiều cũng không phải người thời Đường (nàng sinh vào thời Minh), mà cái thân thể sồ sề đó tất nhiên chẳng quá giống với một người con gái vạn người mê. Nó giống đàn bà, cũ kỹ, và tâm hồn rách nát hơn...

Điều đó cũng giống như "xè xè nấm đất bên đường" không phải là ngữ tượng thanh vậy! Cười!


Nhưng ngoài ra thì Nhã cũng không đến nỗi tệ lắm! Tôi đoán vậy! Một thứ hình ảnh có đôi chút sexy để câu được không ít những cái gật đầu của đám trẻ đam mê ngôn tình 18+ và thời đại truyền thông sặc mùi giới tính không thông qua giáo dục, một cái tên không đáng bị tranh cãi mấy vì chỉ thêm đúng một tiếng không ảnh hưởng quá nhiều đến nội dung. 

Chán thật! Thời nào cũng vậy, người yêu Kiều thì ít, mà muốn mang bộ ngực và và "cái lỗ" của nàng ra buôn bán thì chẳng bao giờ thiếu. Hai trăm năm trời, nhan sắc nào mà bán mãi không phai như thế?

Chủ Nhật, 8 tháng 11, 2015

Viết cho SG ngày 8-11-2014

Cuối buổi họp, tôi kéo rèm nhìn ra phía bên kia thành phố: 

- Hôm nay rằm à?
Em cười khúc khích:
-Vâng! Chỉ có cái loại như anh thì mới xem ngày rằm bằng trăng thôi"
- Thế bình thường người ta xem ngày rằm bằng gì?
- Chẳng ai biết được ngày nào phải ăn chay nếu cứ phải đợi đến tối để xem trăng anh ạ!
- Mùa này bên ấy có hoa sữa chưa nhỉ?
- Em không rõ nữa! Cơ mà thường thì có từ sớm rồi anh ạ.
- ...

Đường phố Sài Gòn ngày cuối tuần vẫn chẳng chịu yên lấy một phút nào. Tôi từng bảo với một người: "Cái đất Sài Gòn này như cái nợ! Lỡ qua rồi thì yêu không bỏ được". Em cười: "Chủ yếu là vì người". Thế nhưng thời gian trôi qua, hết người này đến người kia lũ lượt rời bỏ Sài Gòn của tôi. Đến nỗi trong một câu thơ vắng người nào đấy mà nhất thời không nhớ ra đã vất vào xó nào, có đoạn rằng:

"Em đi xa phố Sài Gòn rộng quá,
Mưa mùa em từ ấy bặt hương nguồn"

Có một vài lời gợi ý cho những chuyến đi xa tít tắp nào đấy. Đà Lạt, Phú Yên, Cần Thơ, hay đại loại thế. Nhưng tôi lắc đầu. Không phải vì những tiện nghi không dễ gì đổi được ở cái đất này, đời nào tôi lại cần đến chúng? Ngày ba bữa cơm, mỗi sáng dạo quanh con phố nhỏ, uống một ly đen đá rồi thong dong làm việc. Tối đến không bật lap chơi game, tán gẫu, thì cũng đọc qua loa vài cuốn sách. Cùng lắm thì lượn vài vòng rồi lăn ra ngủ. Thế nhưng có những ngày rời Sài Gòn đến nhiều nơi xa lạ và yên bình khác, hít thở mùi hương những thành phố khác, mỉm cười với những con người dịu dàng và ấm áp khác (hoặc đại loại là thế), mới thấy nhớ Sài Gòn da diết thế nào.

Chà! Nói như thế này hẳn là làm Hà Nội, Bắc Ninh, Đà Nẵng, Quảng Nam, Quảng Ngãi, Bình Định, Phú Yên, Khánh Hòa, Phan Rang, Bình Thuận, Tây Ninh, Bình Dương, Tiền Giang, Bến Tre, Trà Vinh, Sóc Trăng, Vĩnh Vong, Đồng Tháp, Cà Mau, Kiên Giang... buồn lòng lắm! Nhưng mà thôi kệ! 

Họ không rỗi rãi mà đọc cái mớ nhắng nhít này đâu!

Một người bảo: "Em thích những ngày trời âm u và gió nhẹ". Tôi mỉm cười. Tôi cũng thích Sài Gòn trong những ngày như thế. Chỉ là, ngay cả khi nó không thực sự như thế, nó vẫn là nó. Thế đấy!
Quay lại với trăng rằm. Trăng đẹp, nên em hỏi tôi có muốn dùng một chút trà với bánh quy hay không. Tôi lắc đầu. "Có vẻ bận rộn nhỉ?" - "Không hẳn!"

- Cuối tuần vui vẻ!

Sau buổi dạy cuối tuần, con đường trở về không còn ngập ngùng khói bụi xăng xe nữa, mà thoang thoảng hương hoa sữa.